Cuộc gọi cảm động của Đức Phanxicô với một thanh niên tự kỷ

0
16

Anh Andrea là người không bỏ sót một thánh lễ nào của Đức Phanxicô dâng ở Nhà nguyện Thánh Marta mỗi buổi sáng. Anh Andrea, 18 tuổi người Ý, bị tự kỷ, đã được ngài gọi hỏi thăm và cuộc gọi đầy hài hước.

Thứ tư 29 tháng 4 tuần trước, bà Maria Teresa Baruffi, ở thành phố Caravaggio, miền bắc nước Ý nhận một cuộc gọi bất ngờ của Đức Phanxicô, ngài xin nói chuyện với Andrea con trai của bà. Trước đó vài ngày, Andrea gởi cho Đức Phanxicô một bức thư rất tôn kính nhưng cũng để “sửa” ngài! Anh lưu ý ngài, trong thời đại dịch, ngài không nên mời những người hiện diện trong thánh lễ ở Nhà nguyện Thánh Marta chúc bình an cho nhau! Anh viết, vì thường thường chúc bình an là bắt tay hay trao nụ hôn, làm như thế là không tương hợp với biện pháp ngăn ngừa lây lan.

Đức Phanxicô đã rất xúc động trước bức thư nên trong thánh lễ ngày 29 tháng 4, ngài đã nói: “Các lá thư của các người trẻ và các em bé rất hay, vì tính chất cụ thể của các bức thư này.” Để trả lời trực tiếp với “nhận xét thân tình” của em Andrea, Đức Phanxicô đã gọi điện thoại cho mẹ của anh theo số điện thoại ghi trong thư. Nhưng lúc đó thì mẹ của Andrea đi chợ, ngài hứa sẽ gọi khi bà đi chợ về.

Một món quà của giáo hoàng

Vài giờ sau Đức Phanxicô gọi lại, cuộc gọi được người cha của Andrea quay. Đức Phanxicô nói với Andrea: “Cha rất vui vì con viết thư cho cha”. Ngài hứa sẽ tặng Andrea chiếc mũ chỏm ngài đội như Andrea đã xin trong thư. Một món quà hậu hĩnh xứng đáng cho người đã dám sửa chính Đức Giáo hoàng!

Sau khi nhận nụ hôn của Andrea qua điện thoại, Đức Phanxicô bảo đảm với Andrea, trong các thánh lễ buổi sáng của ngài, “những người tham dự chỉ trao bình an chứ không chạm vào nhau. Họ cúi đầu chào nhau, vì thế mọi chuyện đều ốn”. Câu trả lời đã làm Andrea mỉm cười thích thú.

Mẹ Andrea giải thích với giáo hoàng, Andrea rất mê các phẩm phục phụng vụ, vì thế Andrea xin ngài một món quà, bà nói với Đức Phanxicô: “Ở đây, các linh mục của chúng con đều biết Andrea và Andrea rất tâm linh”, bà xúc động nói Andrea là ơn Chúa ban cho gia đình. Sau đó Đức Phanxicô hỏi gia đình có bao nhiêu người, bà Baruffi trả lời có bốn người và xin ngài cầu nguyện cho mẹ của bà đang bị bệnh Alzheimer. Và nhân tiện bà chuyển lời chào của các linh mục trong giáo xứ, vì họ vừa được tin một trong các giáo dân của mình được Đức Giáo hoàng gọi. Cuối cùng bà hứa sẽ đến Rôma thăm ngài.

“Khi mọi thứ trở lại bình thường”

Đức Phanxicô trả lời: “Rất tốt, Nhưng khi nào mới trở lại bình thường đây? Bây giờ bà không thể đi từ tỉnh này qua tỉnh khác”, nước Ý đang từ từ dỡ bỏ cách ly ngày 4 tháng 5.

Kết thúc cuộc gọi, Đức Phanxicô ban phép lành cho gia đình và như thường lệ, ngài xin mọi người cầu nguyện cho ngài. Nhưng mẹ của Andrea trả lời: “Chúng con sẽ cầu nguyện rất nhiều cho cha, nhưng cha không cần đến lời cầu nguyện của chúng con vì cha đã là thánh.” Với tính hài hước đôi khi rất đậm đà của ngài, ngài trả lời  “Không ai biết được, có thể chúng ta sẽ gặp nhau ở hỏa ngục!” Và mẹ Andrea đã không nhịn được cười: “Con nghĩ chúng con thì có thể, nhưng cha thì không.” Sau khi cùng cười với nhau, Đức Phanxicô nhận thêm một nụ hôn của Andrea qua điện thoại, ngài gác máy, chào gia đình vẫn còn choáng ngợp vì cuộc gọi đầy ngẫu hứng và vui vẻ này.

Marta An Nguyễn dịch 

Đức Phanxicô điện thoại cho em Marco Rega  bị mù bẩm sinh

Ngày thứ tư 22 tháng 4, Đức Phanxicô đã điện thoại mười mấy phút cho em Marco Rega, một bé trai 12 tuổi ở Turin, Ý, em bị mù bẩm sinh.

Ngày 24 tháng 4, nhật báo La Stampa Ý đăng tin, em Marco học ở trường Dante Alighieri Kennedy, ba tháng trước em viết thư cho Đức Phanxicô kể cho ngài nghe câu chuyện của mình.

Gia đình em Rega đã rất ngạc nhiên khi Đức Phanxicô gọi. Bà Angela Pareti, mẹ của em Marco nghe điện thoại reo và tên người gọi là “ẩn danh” hiện trên máy, bà kể: “Thấy tên là “ẩn danh” tôi đã muốn gác máy, nhưng cuối cùng tôi lấy điện thoại và trả lời. Một giọng nói như giọng người nước ngoài, người đó nói sẽ chuyển để Đức Giáo hoàng nói chuyện với tôi. Tôi nghĩ là chuyện đùa.”

Nhưng tất cả là thật. Đầu dây bên kia ngài nói cám ơn vì món quà Marco tặng ngài, bức thư Marco gởi cho ngài vào tháng giêng sau chuyến đi của em đến Vatican. Bà kể tiếp: “Tôi hiểu ngay không phải chuyện đùa vì khi nói chuyện với Marco, ngài khen Marco về cách em viết thư và kể nội dung mà chỉ có chúng tôi và Marco biết. Chúng tôi rất vui.”

Bà Angela nói tiếp: “Marco quá vui, quá hạnh phúc và em rất xúc động, Đức Phanxicô đã tặng chúng tôi một món quà vô giá.”

Bây giờ Marco chỉ mong được gặp ngài, em viết trong thư: “Con có một trí nhớ tốt. Khi con nghe cha cầu nguyện, con học lời cầu nguyện bằng tiếng la-tinh và con thường đọc lại trước khi đi ngủ… Mỗi sáng chúa nhật, con nghe trên đài giờ kinh của cha ở Quảng trường Thánh Phêrô và con có một ước mong lớn lao là được gặp cha. Con hy vọng cha đọc thư con và cha sẽ thực hiện giấc mơ của con.”

Trong bức thư dài Marco gởi cho Đức Phanxicô, em kể em sinh thiếu tháng, khi chỉ mới 27 tuần và nặng 600 gram: “Con ở bệnh viện 6 tháng mới được về nhà với cha mẹ. Nhưng vì khí oxy giúp con sống lại làm bong võng mạc của con và dù bác sĩ đã mổ nhiều lần nhưng họ không chữa được cho con và con bị mù cả hai mắt…”

Marco còn viết về đời sống của em, về niềm đam mê nhạc của em, về việc em thường vào nhà nguyện cầu nguyện, về lòng tin tưởng lớn lao của em vào cuộc sống dù em không bao giờ thấy được gì, về đức tin vững mạnh của em vào Chúa đã cho em sức mạnh để quuyết tâm đi tới đàng trước.

Marta An Nguyễn dịch

 

 

 

BÌNH LUẬN

Xin đưa lời bình luận của bạn vào!
Xin nhập tên của bạn vào đây