Suy niệm Lời Chúa – Chúa Nhật 12 Thường niên năm B Tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa

0
32

Suy niệm Lời Chúa – Chúa Nhật 12 Thường niên năm B

Tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa

Văn chương Kitô giáo vẫn thường diễn tả cuộc lữ hành trần gian của chúng ta giống như con thuyền lênh đênh giữa biển khơi ngập đầy sóng gió. Nhiều bài thánh ca khá quen thuộc với những ca từ bình dân, chẳng hạn ‘Ngày tháng chơi vơi như thuyền nan giữa khơi’, hoặc ‘Mẹ ơi thế trần là nơi gian khổ, biển đời con gặp bao cơn giông tố’ khiến chúng ta dễ liên tưởng đến con thuyền mà bài Tin mừng hôm nay nói tới. Con thuyền chở Chúa Giêsu và các môn đệ, đang trực diện với một trận cuồng phong khiến nước ập vào. Các môn đệ thì hoảng loạn, còn Chúa Giêsu vẫn an giấc ngủ say. Hình ảnh con thuyền đó rất gần sát với cuộc sống hiện sinh của chúng ta ngày hôm nay.

Bão tố và những bầm dập trong cuộc sống

Giáo lý Phật giáo khởi đầu với xác quyết : ‘Đời là bể khổ’. Các học thuyết của hầu hết các tôn giáo khác cũng nhằm tìm ra giải pháp cho vấn đề khổ đau, thực tại nhức nhối nhất trong kiếp người. Trong cái nhìn Kitô giáo, đau khổ là hệ quả của tội lỗi do chính con người gây ra. Vì tội của Ađam, sự dữ đã thâm nhập vào trần gian. Con người phải nếm trải khổ đau và phải chết (x. Rm chương 5). Nhưng mầu nhiệm Thập giá và sự Phục sinh vinh thắng của Chúa Giêsu là đáp án tổng thể cho những vấn đề nan giải và hóc búa này.

Nhìn vào hình ảnh con thuyền chở các tông đồ đang lênh đênh giữa biển hồ Galilê trong cơn bão tố, chúng ta liên tưởng đến cuộc sống của chúng ta hôm nay với biết bao bầm dập và cay đắng. Nhiều khi chúng ta cũng rơi vào tình trạng chán nản và tuyệt vọng đến tột cùng. Khi một người thân thiết nhất trong gia đình bỗng nhiên gặp tai nạn và chết cách thảm khốc, khi người tình mà chúng ta đang xây đắp mộng ước tương lai bỗng lặng lẽ chia tay, hoặc khi công việc làm ăn đang thành đạt bỗng gặp những thất bại ê chề v…v…, tất cả đều là những kinh nghiệm mà mỗi người chúng ta có thể đã từng nếm trải. Những biến cố ấy như những cơn lốc mạnh kèm theo bão tố, khiến chúng ta hoảng loạn. Tâm trạng của các tông đồ năm xưa cũng giống như thế. Trong bài Tin mừng hôm nay, Thánh Marcô thuật lại biến cố và nêu bật một sự tương phản rõ rệt. Đang khi các tông đồ hoảng hốt, con mắt mở to vì khiếp hãi, Chúa Giêsu vẫn bình thản, đôi mắt Ngài vẫn khép chặt trong cơn ngủ say. Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với khung cảnh trong vườn cây dầu. Chúa Giêsu thì khiếp sợ khi đối diện trước cái chết, còn 3 người học trò thân tín lại say ngủ đến độ Chúa Giêsu đã nhắc nhở : “Các con không thể thức được với Thầy lấy một giờ hay sao ?”. Trong hình ảnh thứ nhất, các tông đồ hoảng sợ khi nhìn thấy cái chết đang cận kề trong gang tấc, trong khi Chúa Giêsu vẫn bình thản trong giấc ngủ sâu, vì Ngài là Đấng quyền năng, Đấng Hằng Sống, Đấng có thể khuất phục sự chết. Ngược lại, trong hình ảnh thứ hai, Chúa Giêsu thức để cầu nguyện trước giây phút hoàn tất mầu nhiệm hiến tế và tiến nhận cái chết. Khi mang thân phận con người, Chúa cũng sợ hãi đến độ mồ hôi và máu tuôn trào khi đứng trước cái chết kinh hoàng sắp tới. Ngược lại, ba môn đệ lại say sưa trong giấc ngủ vì các ông chưa thể tiến sâu vào mầu nhiệm Thập giá. Hai hình ảnh tương phản này cho ta thấy rằng đau khổ luôn gắn liền với kiếp nhân sinh và cao điểm là chính sự chết. Một nhà tu đức đã nói : “Chúng ta được sinh ra trong tiếng khóc chào đời của chính mình và chết đi trong tiếng khóc tiễn đưa của những người thân quen. Tiếng khóc đầu tiên đan nối với tiếng khóc cuối cùng trong cuộc sống, lột tả về mầu nhiệm đau khổ, luôn bám chặt với cuộc sống hiện sinh của chúng ta ngày hôm nay.

Chúa ở kề bên

Một vị thánh nọ đã cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa, khi con gặp những sóng gió và thử thách, Chúa đang ở đâu ?” Để trả lời, Chúa cho chị ta thấy một thị kiến ghi lại những hình ảnh Chúa luôn cận kề bên chị. Những dấu chân in trên cát đã chứng minh điều này. Chúa luôn sánh bước bên chị, thể hiện qua những dấu chân của 2 người mãi ở bên nhau. Nhưng khi chị gặp khó khăn, chỉ còn lại dấu chân của một người, hình như Chúa đã bỏ rơi chị vào lúc đó ? Chúa nói với chị ta rằng : “Những lúc con gặp sóng gió như thế, con thấy chỉ còn lại dấu chân của một người, người đó chính là Ta. Chính Ta bồng ẵm con trên đôi tay của Ta”. Các tông đồ trên con thuyền đầy sóng gió đã quên mất Chúa Giêsu đang ở bên cạnh họ. Nhưng rồi các ông đã sớm nhận ra điều ấy và đánh thức Chúa dậy. Tương tự như thế, chúng ta cũng phải ‘đánh thức’ Chúa, phải ‘lay động’ để Chúa tỉnh dậy, tức là chúng ta phải đi sâu vào đời sống cầu nguyện hầu khơi lên cảm thức đức tin, nhận ra Chúa đang đồng hành với chúng ta trong mọi nẻo đường của cuộc sống. Quyền năng của Thiên Chúa có thể dẹp tan những sóng gió và tình yêu của Ngài luôn phủ kín cuộc sống của chúng ta mỗi ngày. Cho dầu xấu xa hay tội lỗi đến mấy, mỗi người trong chúng ta vẫn luôn có chỗ đứng trang trọng trong con tim đong đầy yêu thương của Chúa, chỉ cần chúng ta biết trải lòng mình ra với sự tin tưởng. Chúng ta hãy học lấy bài học của các môn đệ năm xưa, luôn biết đánh thức Chúa dậy qua đời sống cầu nguyện, đặc biệt khi con thuyền đời ta ngập chìm trong bão tố.

Đau khổ là quà tặng của Thiên Chúa

Điều này xem ra có vẻ nghịch lý và khó chấp nhận. Tác giả sách Khôn ngoan đã viết: “Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong (Kn 1, 13). Cái chết là tột cùng của khổ đau trong kiếp người và Thiên Chúa không bao giờ muốn chúng ta phải đau khổ hay phải chết. Chúa Giêsu cũng đã từng nói : “Tôi đến để chiên được sống và sống dồi dào (Ga 10,10). Vậy, tại sao chúng ta lại dám khẳng định rằng, ‘Đau khổ là quà tặng của Thiên Chúa’ hay nói như Thánh Phaolô, ‘Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi’ (Pl 1,21)? Câu trả lời được tìm thấy trong bài đọc 1 hôm nay. Cả cuộc đời của ông Gióp là những chuỗi ngày đầy khổ đau và thử thách. Ông đã nguyền rủa ngày ông chào đời và trải nghiệm biết bao phiền muộn (Gióp chương 3). Nhưng ông đã tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa và thâm tín rằng những khổ đau xảy đến với ông chính là quà tặng Thiên Chúa trao ban để giúp ông tôi luyện đức tin (bài đọc 1). Nhờ vậy, tâm hồn ông vẫn bình an cho dầu phải đối diện trước bao bão tố. Chúa phán với ông Gióp :“Các đợt sóng và các cơn bão táp chỉ được đến đây thôi và không được tiến xa hơn nữa. Đây là nơi các đợt sóng cao phải tan tành”. Quyền năng của Thiên Chúa thắng vượt tất cả sức mạnh của thiên nhiên cũng như sự dữ. Ông Gióp đã thể hiện niềm tin vào Đấng quyền năng cách tuyệt đối, và ông đã nêu cho chúng ta mẫu gương về sự kiên định trong niềm tin, mỗi khi chúng ta gặp thử thách.

Kết luận

Tờ báo Digest có viết lại một câu truyện mang tính răn đời như sau. Một bà cụ nọ khá đạo đức, sống trong một căn nhà ọp ẹp tại miền quê nghèo. Bỗng có cơn mưa to ập tới và mực nước ngày càng dâng cao. Bà cầu xin Chúa cứu bà khỏi chết. Nhóm cứu hộ đã cho một chiếc trực thăng và hai chiếc thuyền đến để đưa bà về nơi an toàn, nhưng bà nhất quyết từ chối và vẫn chờ Chúa đến cứu. Đám cứu hộ thất vọng bỏ đi và bà ta đã chết trong cơn lũ lụt. Khi đến trình diện trước mặt Chúa, bà trách móc : ‘Sao Chúa không đến cứu khiến con phải chết ?” Chúa trả lời: “Ta đã làm hết cách. Ta đã gửi một chiếc trực thăng và hai con thuyền cứu hộ đến mà con không nhận ra hay sao?”.

Chúa có nhiều cách thức để luôn hiện diện bên chúng ta trong những sóng gió cuộc đời. Chỉ cần chúng ta nhận ra Ngài và đánh thức Ngài dậy, giống như các tông đồ năm xưa.

Văn Hào, SDB

BÌNH LUẬN

Xin đưa lời bình luận của bạn vào!
Xin nhập tên của bạn vào đây