Suy niệm Lời Chúa – Chúa Nhật 15 thường niên năm B. Hành trang của người tông đồ.

0
17

Suy niệm Lời Chúa – Chúa Nhật 15 thường niên năm B.

Hành trang của người tông đồ.

Khởi đầu bất cứ cuộc hành trình nào, người ta luôn phải chuẩn bị cho mình những vật dụng cần thiết. Người con gái trước khi về nhà chồng vẫn luôn được mẹ dặn dò và sắm sửa cho những gì cần phải mang theo. Cũng vậy, khi sai những học trò đi truyền giáo với bao khó khăn phía trước, Đức Giêsu cũng nhắn nhủ và căn dặn các ông rất kỹ lưỡng. Nhưng có một điều khá lạ thường, thay vì trang bị cho các môn đệ những vật dụng tùy thân để phòng hộ, Đức Giêsu lại khuyến mời các ông từ bỏ tất cả, ngay cả giầy dép, áo quần, gậy gộc hoặc tiền bạc. Điều duy nhất các ông mang theo nơi mình, là năng quyền trừ quỷ nhân danh Đức Giêsu. Điều này xem ra khá nghịch thường, nhưng đó lại là một mệnh lệnh, một đòi hỏi bắt buộc. Bài Tin Mừng hôm nay phác vẽ chân dung đích thật của người môn đệ và đây cũng là sứ điệp Chúa muốn nhắn gửi đến mọi người chúng ta hôm nay.

Mầu nhiệm ơn gọi

Tự bản chất, ơn gọi của chúng ta luôn là một mầu nhiệm, vì nó khởi phát từ chính Thiên Chúa. “Không phải anh em chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em và cắt cử anh em để anh em ra đi sinh nhiều hoa trái” (Ga 15, 16). Trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Amos cũng nói về ơn gọi của mình. Ông tự thú, ông chỉ là một con người bất tài, làm nghề chăn bò và hái sung. Ông không thích và chẳng bao giờ mơ tưởng sẽ được làm ngôn sứ cho Chúa. Nhưng Chúa đã tóm lấy ông và ra lệnh: “Hãy  đi công bố lời của Ta cho Israel ”. Ơn gọi của vị tiên tri hoàn toàn nằm ngoài suy tính và lựa chọn của con người. Cũng vậy, trong bài Tin mừng, thánh Marcô trình thuật về ơn gọi và sứ mạng rao giảng của nhóm mười hai. Trong nhóm học trò này, ngoại trừ Matthêu có ít vốn về chữ nghĩa, còn lại đa phần là những ngư phủ quê mùa và dốt nát. Người có chút ít học thức  như Matthêu hành nghề thu thuế lại bị dân chúng coi khinh. Họ vẫn xếp những người thu thuế vào hạng tội lỗi, chẳng có chút thiện cảm nào đối với những người này. Nhưng Đức Giêsu đã gọi, đã chọn, đã biến những con người bất tài như thế trở nên tông đồ, trở nên những cánh tay nối dài của Ngài trong sứ vụ cứu thế. Đối với Đức Giêsu, Ngài chẳng hề quan tâm đến quá khứ hay lý lịch của một ai. Ngài cũng chẳng cần những con người có tài có đức, có những phẩm tính ưu việt hay sở đắc nhiều bằng cấp xã hội. Cũng thế, ngày hôm nay Chúa cũng chọn mỗi người chúng ta không theo bất kỳ một quy chuẩn nào của xã hội loài người. Ngài gọi và chọn làm sao, chúng ta không hay biết, và tất cả hoàn toàn do ý muốn của Ngài. Vì thế, ơn gọi vẫn luôn là một mầu nhiệm khó hiểu và dường như không thể hiểu nổi đối với đầu óc con người.

Ơn gọi gắn liền với sứ mạng truyền giáo

Đức Giêsu đến trần gian với một sứ mạng duy nhất Chúa Cha trao ban, đó là thực thi công cuộc cứu thế. “Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi, Người đã từ trời xuống thế”. Cũng vậy, ơn gọi của mỗi người chúng ta hôm nay cũng chính là ơn gọi truyền giáo, thông dự vào sứ mạng cứu thế của Đức Giêsu, giống như ơn gọi của các tông đồ năm xưa. Chúa sai phái những học trò thân tín của mình lên đường để họ ra đi, đến với những người đau khổ, những bệnh nhân, những người bị ma quỷ khống chế (Mc 6,13). Rõ ràng đây là sứ mệnh truyền giáo được ngỏ trao. Truyền giáo không phải là đi quảng bá một học thuyết, hoặc đi chiêu dụ người khác theo đạo. Chúng ta hãy nhìn vào gương mẫu của Đức Giêsu và các học trò của Ngài mà bài Tin mừng hôm nay vạch dẫn. Đức Giêsu là vị truyền giáo đầu tiên, là nguyên mẫu cho tất cả chúng ta về sứ vụ truyền giáo. Hai ngàn năm trước, Chúa đã đến trần gian không phải để sáng lập một tôn giáo như nhiều người vẫn nghĩ tưởng. Ngài đến chỉ để công bố cho thế giới một Tin mừng, đó là tin mừng về lòng yêu thương mà Thiên Chúa tặng ban cho nhân loại. “Thiên Chúa yêu trần gian đến nỗi đã ban chính con một của Ngài” (Ga 3,16). Cái chết của Đức Giêsu trên Thập giá là đỉnh điểm của lời tuyên bố này. “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13). Thập giá Đức Kitô chính là câu định nghĩa toàn hảo nhất về tình yêu Thiên Chúa hiến tặng con người. Đồng thời trên  Thập giá, Chúa Giêsu đã đạt đến sự sung mãn của sứ mệnh cứu thế mà Ngài thực hiện theo ý muốn của Chúa Cha.

Khi sai các môn đệ lên đường truyền giáo, Chúa nhắn nhủ các ông hãy mời gọi mọi người ăn năn sám hối (Mc 6,12). Đây cũng là lời rao giảng đầu tiên của Đức Giêsu: “Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15). Đó là Tin Mừng về lòng thương xót của Chúa đối với các tội nhân. Muốn đón nhận Tin Mừng ấy, con người phải sám hối, phải thực hiện sự hoán cải, metanoya, tức là phải trở về để có thể ngụp lặn trong bầu trời bao la của tình yêu Thiên Chúa.

Cũng vậy, sứ mạng truyền giáo của mọi tín hữu chúng ta chính là rao giảng Tin Mừng của Chúa cho mọi người. Nhưng chúng ta rao giảng bằng cách nào? Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 đã nói: “Giáo hội ngày nay cần những chứng nhân hơn là những thày dạy”. Chúng ta rao giảng Tin Mừng nhưng không phải rao giảng bằng lý thuyết trên đầu môi cửa miệng, mà bằng chứng tá cuộc sống cách cụ thể. Một nguyên tắc giản đơn nhưng rất căn bản của việc truyền giáo, đó là chúng ta không thể công bố Tin Mừng, công bố về tình yêu của Thiên Chúa nếu tâm hồn chúng ta cằn cỗi và thiếu vắng tình yêu. Để có thể lấp đầy tình yêu nơi tâm hồn mình, chúng ta phải biết cách làm cho con người chúng ta trở nên trống rỗng, phải biết tự hư vô hóa chính mình. Đây là điều kiện căn bản của việc thực thi sứ mệnh truyền giáo mà Chúa Giêsu nói đến hôm nay : Sống tinh thần nghèo khó cách tận căn.

Chân dung nghèo khó của người môn đệ Đức Giêsu

Chúa dặn dò các môn đệ : “Anh em không được mang gì đi đường chỉ trừ cây gậy. Không được mang lương thực bao bị hay tiền bạc giắt lưng, được đi dép nhưng không được mặc hai áo” (Mc 6 8-9 ). Sống nghèo khó triệt để là một mệnh lệnh. Đó cũng là điều kiện tiên quyết để trở thành môn đệ Đức Giêsu và để phục vụ cho vương quốc Nước Trời. Nghèo khó là mối phúc đầu tiên trong tám mối phúc mà Đức Giêsu công bố trong bài giảng trên núi. Chúa cũng nói với chàng thanh niên: “Nếu anh muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải anh có và bố thí cho người nghèo, rồi đến theo Ta” (Mc 10,21).

Tinh thần nghèo khó Chúa nói ở đây hệ tại ở thái độ nội tâm, không dính bén của cải vật chất để toàn tâm phục vụ cho ơn cứu độ và trở nên sứ giả cho việc rao giảng Tin Mừng. Chắc chắn Đức Giêsu không cổ súy cho một lối sống bần cùng, túng quẫn đến độ làm tha hóa con người và khiến chúng ta dễ rơi vào tình trạng đánh mất phẩm giá của chính mình. Trong ba năm rao giảng, Chúa vẫn nhờ vả sự giúp đỡ của những phụ nữ giàu có. Ngài cũng chọn một trong các học trò của mình làm người quản lý tài sản. Chúa vẫn lui tới dùng bữa với những người giàu có như Giakêu. Để tổ chức bữa tiệc ly và thiết lập Bí Tích Thánh thể, Ngài cũng mượn ngôi nhà của một người giàu sang trong vùng. Sự giàu có mà Chúa kết án ở đây là thái độ thượng tôn tiền bạc một cách hẹp hòi ích kỷ đến mức độ Chúa phải nói một cách thẳng thừng: “Người giàu vào Nước Trời khó biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào được Nước Trời” (Mt 19,23). Người thanh niên giầu có khi đến gặp Chúa, được Chúa nhìn với đôi mắt thiện cảm vì anh ta tuân thủ lề luật rất nghiêm túc. Chúa nói với anh ta rằng, anh chỉ thiếu mỗi một điều là hãy về cho đi mọi của cải anh có. Cái thiếu nơi người thanh niên ấy, là anh ta đã không biết cho đi, vẫn bám vào của cải và đặt tiền bạc lên trên hết. Chúng ta cũng nhớ lại dụ ngôn người phú hộ giàu có và chàng Lazarô nghèo kiết xác (Lc 16,19-31). Anh chàng phú hộ này chẳng có tội tình gì. Anh ta đâu có ăn trộm ăn cắp của ai. Anh ta cũng không giận ghét hay oán thù người nào. Nhưng anh ta bị kết án trầm luân trong hỏa ngục chỉ vì mỗi một tội duy nhất, đó là anh ta mang  nơi mình một con tim ích kỷ và keo kiệt, luôn rửng rưng và vô cảm trước sự khốn khổ của người khác. Một triết gia đã nói : “ Chỉ có loài vật mới dã tâm ngoảnh mặt lại trước nỗi đau của đồng loại để chăm chút cho bộ lông mượt mà của nó, còn con người thì không.” Nghèo khó của Tin mừng mà Chúa muốn nói tới, luôn gắn liền với lòng quảng đại, biết cảm thông, biết hiến dâng và trao ban. Đó chính là tinh thần nghèo khó mà Chúa khuyến mời các tông đồ thực hiện đặc biệt qua bài Tin Mừng hôm nay.

Một nhà tu đức đã nói: “Không ai nghèo đến mức độ không có cái gì để cho”. Thánh Vinh sơn Phaolô đã từng nói với các con cái của Ngài: “ Chúng con đừng quên những người nghèo mà Chúa  gửi đến. Họ là ân nhân và là ông chủ của các con. Các con hãy phục vụ họ với tình yêu”. Mẹ thánh Têrêsa Calcutta cũng nhắn nhủ các con cái của Mẹ: “Chúng ta hãy cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta những người nghèo. Chính nhờ họ mà chúng ta có cơ hội làm việc với nhau, và sống ơn gọi của mình”.

Kết luận

Để kết luận, xin trích dẫn một giai thoại. Các nhà truyền giáo sau một thời gian làm việc ở Ấn Độ, cảm thấy mình không mấy thành công. Họ đến gặp ông Mahatma Gandhi và hỏi: “Thưa ông, làm cách nào để những người Hindu ở đây đón nhận ánh sáng đức tin? Nhiều năm qua chúng tôi đã vất vả, nhưng công việc truyền giáo của chúng tôi chẳng đi đến đâu.” Gandhi trả lời: “Các anh hãy nhìn vào những bông hoa hồng, người ta thích hoa hồng không phải chỉ vì vẻ đẹp quyến rũ của nó, nhưng vì nó còn tỏa ra một hương thơm dịu dàng làm mọi người ngây ngất say mê. Các anh hãy làm việc với bí quyết đơn giản này”. Sứ vụ truyền giáo của chúng ta ngày hôm nay, cũng như của các tông đồ năm xưa chỉ đạt được kết quả nếu cuộc sống của chúng ta luôn lan tỏa hương thơm của tình yêu. Đó là tình yêu phát nguồn từ chính Đức Kitô như Thánh Phaolô đã cảm nghiệm : “Tình yêu Đức Kitô thúc bách chúng tôi”. Đó cũng là tình yêu đặt nền tảng trên tinh thần nghèo khó mà Chúa Giêsu đã vạch dẫn và mời gọi các học trò của mình thi hành. Chúng ta hãy sao chép lại lối sống của Đức Kitô, Đấng ‘vốn là Thiên Chúa giàu sang, đã tự nguyện trở nên khó nghèo, để cho chúng ta được thông dự vào sự giàu sang của Ngài’ (2 Cor 8,9).

Văn Hào, SDB

BÌNH LUẬN

Xin đưa lời bình luận của bạn vào!
Xin nhập tên của bạn vào đây